Chúa Nhật 15

Thường Niên

Năm C

 

Lòng Thương: Dấu Tích Vĩ Đại Của Môn Đệ Chúa

Câu chuyện người Samarian nhân hậu là một trong những chuyện nổi tiếng đã được chính Chúa Giêsu kể trong TM như chuyện Đứa Con Hoang Đàng mà ai trong chúng ta cũng đã từng nghe biết. Sở dĩ chuyện nổi tiếng là ở chỗ khi Chúa đặt câu hỏi cho người tiến sĩ thông luật. Ông ta đã không muốn nghe câu trả lời đúng từ Chúa Giêsu. Trái lại ông chỉ muốn gài bẫy để Chúa rơi vào. Ông chỉ muốn nghe Chúa nói lên cái điều trái nghịch với lề luật của Do Thái khi hỏi Ngài: “Tôi phải làm gì để được hưởng sự sống đời đời?” Chúa đã hỏi ngược lại ông, và sau khi trích dẫn câu trả lời từ sách Lêvi và Đệ Nhị Luật để trả lời Chúa, ông luật sĩ nói: “Kính mến Chúa hết lòng, hết sức và hết trí khôn và yêu tha nhân như chính  mình.” Dĩ nhiên ông ta đã nói đúng, và Chúa Giêsu nói: “Hãy làm như thế và ông sẽ được sống”

Tuy nhiên ông ta vẫn chưa thoả mãn với câu trả lời của Chúa nên vặn hỏi: “Vậy ai là anh em của tôi?”Thay vì trả lời thẳng, Chúa đã cho ông cơ hội suy nghĩ về một trường hợp, một câu chuyện trong bối cảnh thục tế trong đó có các nhân vật mà người đương thời ai cũng biết đến: vị tư tế, thầy Lêvi, chủ quán trọ, người đi đường. Thời Chúa Giêsu chuyện khách bộ hành đi đường bị cướp lột hết của cải, đánh nhừ tử rồi để mặc nửa sống nửa chết giữa ban ngày ban mặt là chuyện thường xảy ra.

Nhưng mọi ngưòi bị “xốc” khi nghe kể về hành động của người ngoại giáo Samaritanô. Người Do Thái và Samaritanô cho dù thờ phượng cùng một Thiên Chúa nhưng lại là thù đich của nhau từ hàng bao thế kỷ trước Chúa Giêsu. Đó là lý do tại sao mỗi khi có ai nhắc đến Samaritanô, người Do Thái lẩm bẩm chửi rủa. Và đó cũng là lý do tại sao môn đệ của Chúa Giêsu đã chẳng bằng lòng chút nào mỗi khi thấy Thầy mình nói chuyện với những người Samaritanô. Do đó khi nghe việc người Samaritanô hành xử như một người anh hùng có tấm lòng nhân ái, mọi người từ các biệt phái, luật sĩ đến dân chúng, đều chăm chú nghe. Và khi nghe hết câu chuyện họ lại càng tỏ ra chẳng vui tí nào.

Phần gay cấn và hấp dẫn nhất của câu chuyện: đó là kết cuộc chẳng dẫn đến câu trả lời gì cho người luật sĩ. Ông ta đã hỏi Chúa làm thế nào để nhận ra ai là anh em của ông theo luật dạy. Chúa đã không trả lời nhưng đảo ngược câu hỏi và hỏi lại ông luật sĩ: “Ông nghĩ ai là người anh em của người bị thương?” Người luật sĩ đã ấm ứ nuốt trong miệng chữ “Samaritanô” không thành lời nên đáp: Kẻ đã có lòng thương xót với người ấy.” Ông ta đã cố tránh dùng chữ “Samaritanô”! Một câu trả lời đơn giản! Và Chúa đã cho ông một lời nhắn nhủ đơn giản hơn: “Anh cũng hãy đi và làm như vậy!”

Chúa Giêsu đã để câu nhắn nhủ nầy lại không chỉ cho người luât sĩ nhưng còn cho mọi người chúng ta. Đó là giới luật Yêu Thương. “Hãy làm như vậy.”

Ở đâu và trong thời gian nào cũng có những người khác tiếng nói, màu da, chủng tộc, các trang phục, tôn giáo hoặc cách sống khác thường đối với chúng ta. Đó là điều hiển nhiên. Con cái cùng một cha mẹ vẫn khác biệt cá tính huống hồ. Anh em ruột thịt vẫn có thể ghét nhau như người Do Thái và Samaritanô tìm đủ mọi lý do để ghét nhau. Những kẻ cùng tôn giáo, cùng kính thờ một Thiên Chúa, giữ cùng các Giới Răn Chúa vẫn giới hạn sự hiểu biết của mình để hỏi: “Ai là anh em tôi” như người luật sĩ hôm nay.

Ngày nay chúng ta cũng tốn biết bao nhiêu thì giờ và sức lực để cãi nhau nhiều điều vế luật để rồi quên mất một điều luật căn bản nhất của đạo Chúa là luật yêu thương và sống thương yêu. “Yêu nhau trái ấu cũng tròn, ghét nhau quả bồ hòn cũng méo!”

Bạn và tôi đừng tìm kiếm những nạn nhân chung quanh mình nhưng lúc nào cũng hãy sẵn sàng giúp đỡ và thương xót những ai cần đến chúng ta. Có thể là người hàng xóm bên cạnh nhà có người phối ngẫu mới chết, có thể là một người già neo đơn, cần có người ngồi nghe tâm sự. Cũng có thể là người trong giáo khu, giáo xứ mới khám phá ra bệnh nan y ở giai đoạn cuối, cần người cầm tay thông cảm. Hoặc người bạn đồng nghiệp đang cần đến sự giúp đỡ cho tinh thần bớt căng thẳng... Tất cả nnững người vừa nói, họ là anh em của ta, và họ cần đến lòng thông cảm, nhân hậu, yêu thương của mỗi chúng ta. Mỗi ngày chỉ cần sống giống Chúa Giêsu hơn một chút, chúng ta sẽ làm được những điều vĩ đại vì có ơn Chúa phù trì.

PT Phêrô Đặng Phi Hùng