|
|
Chúa Nhật 13 Thường Niên Năm C |
|
Môn đệ đích thực:
đi trên con đường một chiều
Môn đệ chân chính của Chúa chỉ đi trên con đường của vé-mua-một-chiều (one-way ticket). Đường đi một chiều về phương diện tâm linh nầy đòi hỏi một sự lựa chọn trưởng thành, chắc chắn, đòi hỏi từ bỏ. Biết chắc sẽ không còn cơ hội trở lại con đường cũ mà mình sẽ không còn kiểm soát được nữa. Con đường một chiều một khi “đã bước chân đi là cấm kỳ trở lại” như câu tục ngữ Việt-Nam.
Tiên tri Eliah trong Bài Đọc I, ông đã bỏ mọi sự để chỉ đi trên con đường một chiều và cuối cùng được diễm phúc gặp Chúa ở sa mạc vào ngày cuối đời. Học trò của ông là Elisê đã từng đứng trước ngã ba đường, ngần ngại lúng túng khi phải chọn lựa con đường theo Chúa vì còn có nhiều trách nhiệm khác. Nhưng cuối cùng cương quyết từ bỏ mọi sự theo thầy mình và trở thành một tiên tri của Chúa.
Người tín hữu chúng ta cũng có nhiều trách nhiệm về vật chất và tâm linh: là cha mẹ, là ông nọ bà kia, chức vụ khác nhau ngoài đời để mưu sinh cho cá nhân và gia đình v.v… dĩ nhiên Chúa không đòi hỏi từ bỏ cuộc mưu sinh nhưng chúng ta phải lượng giá, kiểm điểm coi đâu là quan trọng, đâu là không cần thiết trong đời sống tâm linh trên con đường theo Chúa.
Đức tin của người Công Giáo dù riêng tư (personal) nhưng không dấu kín (private) mà công-khai-hoá nơi công cộng (public). Giao tiếp ngoài đời (public square) hay trong nhà thờ cũng vẫn chỉ là một người Công Giáo, môt bộ mặt, một thái độ theo đúng đường lối Chúa Giêsu. Quan niệm Thần Quyền và Chính Quyên (Church and State) không bắt buộc người Công Giáo khi đi làm việc ngoài đời phải mang một mặt nạ khác với khi cầu nguyện trong nhà thờ.
Gần đây nhất ở Hoa-Kỳ chúng ta nghe thấy đường lối canh tân y tế của chính quyền. Chính phủ liên bang sẽ không tài trợ tiền bạc và dịch vụ y tế cho một số nhà thương, bác sĩ, y tá và nhân viên nào có lập trường phò sự sống và phẩm giá con người thí dụ nhà thương Công giáo. Công nhân viên bắt buộc phải chọn lựa giữa lương tâm và kinh tế, giữa luật luân lý và luật công cộng, giữa công danh sự nghiệp và linh hồn bất tử…như chúng ta thấy đã xảy ra ở các quốc gia Cộng sản. Công Đồng Vatican II ra đời khuyến khích Giáo hữu hãy sống can đảm làm một công dân tốt, là muối, là men, là ánh sáng cho môi trường xã hội theo như Chúa dạy, cho dù bị thiệt thòi, mất mát.
Vì hành động ngược lại với luật của Thiên Chúa và thiên nhiên, lịch sử chứng tỏ con người phải chết thảm. Chỉ có con đường một chiều theo Thánh ý của Chúa mới dẫn người ta tời tư do đích thực vì Chúa biết đâu “là Đường, đâu là Sự Thật, và đâu là Sự Sống.” Chúa là Đường nên theo Chúa sẽ không bị lạc; Chúa là Sự Thật nên theo Chúa sẽ không bị sai lầm; Chúa là Sự Sống nên theo Chúa sẽ không phải chết đời đời.
Chúa phán:“Được lời lãi cả thế gian mà chết mất linh hồn thì được ích gì.” Con đường một chiều đi tới Chúa là con đường của mỗi một tín hữu chúng ta. Không những trong sự suy nghĩ, hiểu biết trong lời nói nhưng còn trong mọi hành động hằng ngày, và suốt đời chúng ta.
Phó Tế Phêrô Dặng Phi Hùng