Chúa Nhật Lễ

Chúa Lên Trời

Năm C

 

CHỨNG NHÂN CHO ĐỨC KITÔ

Trước khi rời các môn đệ, Chúa Giêsu đã uỷ quyền cho họ rao giảng Tin Mừng khắp thế giới. Để giúp họ thực. Hiện sứ vụ dó, Người hứa gửi Thánh Thần đến. Và ngày Lễ Ngũ tuần, lời hứa của Người đã được thực hiện.

Nhiệm vụ rao giảng Tin Mừng cho thế giới ngày nay được uỷ thác cho chúng ta. Chúng ta là những chứng nhân cho Chúa Kitô. Đây là một hồng ân nhưng cũng là một trách nhiệm nặng nề. Tuy nhiên, chung ta có thể tin tường vào sự giúp đỡ của Chúa Thánh Thần. Nhưng chúng ta trở nên chứng nhân như thế nào ?

B?ng bằng lời noi, b?ng hành động nhat la bằng chính đời sống. Cây cối chỉ là bằng chứng cho sự sống được hiện hữu. Chúng cao, thẳng, bất động, thinh lặng nhưng lại có khả năng hùng biện cho sự sống. Những bông hoa nở rộ là bằng chứng cho vẻ đẹp mộc mạc bởi sự hiện hữu chúng là loại cây gì. Và người Kitô hữu trở thành chứng nhân bởi những gì họ lam. Bài giảng đầy sức hùng biện nhất đó chính là bài giảng thinh lặng của mẫu gương. Ngày nay người ta không còn muốn nghe những bài giảng về đức tin. Họ muốn thấy Tin mừng trong những việc làm.

Chứng nhân của đời sống người Kitô hữu thì có sức mạnh hơn bất cứ cuộc tranh luận nào. Đó là những con người mà cuộc sống của họ sản sinh những chứng từ rực sáng với quyền năng biến đổi của đức tin. Trong cuộc sống của họ, đức tin là một ngọn lửa bừng sáng ; trong khi cuộc sống của những người khác đức tin chỉ là một thứ ánh sáng mờ hoặc là tia lửa bất thường. Đó là những người khinh ghét những nhược điểm và tật xấu của bản tính nhân loại nơi chính mình, sống đời sống đơn giản, nhận Đức Kitô là gương mẫu, là dấu chỉ của Thiên Chúa và của thực tại siêu việt. Chứng nhân Tin Mừng có sức lôi cuốn nhất mà thế giói tìm kiếm đó là sự quan tâm đối với con người và đức ái dành cho người nghèo, đau yếu, và đau khổ. Lòng khoan dung làm cơ sở cho thái độ và những hành động này đứng vững trong những tương phản rõ rệt với sự ích kỷ của con người. Nó làm chỗi dậy những chất vấn nghiêm túc dẫn đưa người ta đến với Thiên Chúa và Tin Mừng. Một sự cam kết cho bình an, cho công bằng, cho nhân quyền là một chứng nhân cho Tin Mừng. Mức độ thứ tư của việc làm chứng, ấy là, làm chứng bằng chính cái chết. Nhưng đây không phải là điều ban, cho hoặc đòi hỏi nơi tất cả mọi người. Điều đòi hỏi nơi mỗi người chúng ta đó là làm chứng bằng chính đời sống của chúng ta.

Cầu nguyện, hy sinh, gương sáng, đời sống, lời khuyên bảo việc bác ái, vv... Như thánh nữ Têrêsa Giêsu Hài đồng nhờ cầu nguyện đem nhiều trở lại đạo không kém thánh Phanxicô. Như hai sinh viên ở Georgetown và Marquette vừa tốt nghiệp đại học đã xin vào chủng viện, để làm linh mục rao giảng Tin mừng. Như Albert Schweitzer đã bỏ nghề nhạc sĩ lừng danh ở Âu Châu, nghiên cứu y khoa và làm bác sĩ thừa sai bác ái tại Phi Châu. Như Mẹ Têrêsa Calcutta suốt đời tận tụy hy sinh lo cho người nghèo ở Ấn Độ.

Như mẹ Angelica vào tuổi 50 đã thực hiện kênh truyền hình cho các vấn đề tôn giáo. Như cha Maximilien Kolbe tình nguyện chết thay cho bạn tù, hoặc như nữ tu trong câu chuyện đơn sơ sau đây của Keith Miller:

"Trong khi tôi ngồi lắc đầu thất vọng, một nữ tu Công giáo đến bên giường bố tôi nằm, nhẹ nhàng cầm tay ông, thủ thỉ với ông:

- Bác khỏe chưa? Bố tôi gật đầu âu yếm nhìn cô.

Cô nhỏ nhẹ hỏi tiếp:

- Bác có nhận Chúa Giêsu làm Cứu Chúa của bác chưa?  Bố tôi lắc đầu. Cô liền hỏi tiếp:  -

- Vậy bác có muốn làm điều đó không?

- Dạ có... (Theo Cha M. Link).

- Đó chính là cách chúng ta làm chứng cho Chúa, làm cho người ta tuy bị một áng mây chia cách giữa hữu hình với vô hình nhưng cảm thấy như thực sự nhìn thấy Chúa. Thấy Chúa ở trong chúng ta, ở trong cộng đoàn chúng ta và Giáo Hội chúng ta.

Lạy Chúa Giêsu, xin ban cho chúng con tỏa lan hương thơm của Chúa đến mọi nơi chúng con đi.

Xin Chúa hãy chiếu sáng qua chúng con, để những người chúng con tiếp xúc cảm nhận được Chúa đang hiện diện nơi chúng con.

Xin cho chúng con biết rao giảng về Chúa, không phải bằng lời nói suông, nhưng bằng cuộc sống chứng tá, và bằng trái tim tràn đầy tình yêu Chúa. Amen.

LM. Gregory Vi Trần, CMC