|
|
Chúa Nhật Lễ Phục Sinh Năm C |
|
Chúa Nhật Phục Sinh
Còn đối với những người thương mến Chúa Giêsu thì mọi sự cũng kể như là hết. Chẳng còn gì để nhớ để thương ngoài một kỷ niệm xót xa. Niềm hy vọng lớn lao xưa đã bị chôn vùi với Giêsu thành Nagiarét. Và nếu các bà trong bài Phúc âm hôm nay có ra mộ thì cũng chỉ có một mục đích là ướp lại một cái xác không hồn chưa kịp thối rữa do các ông Giuse và Nicôđêmô tẩm liệm cách vội vã trong chiều thứ Sáu vì sắp đến ngày hưu lễ. Nói tóm lại, họ ra mộ từ tảng sáng là cốt để tìm một cái xác của kẻ chết chứ không phải đến với một người sống. Tuy nhiên, họ đã đối diện với một ngôi mộ trống rỗng và câu chuyện đã bắt đầu từ đó.
Thật vậy, khi nhìn thấy ngôi mộ trống, các bà nghĩ ngay đến chuyện người ta lấy mất xác Chúa nên đã vội vã về báo tin cho các tông đồ; tuy nhiên, chí có Phêrô và Gioan lật đật chạy ra xem. Mặc dầu cả hai cùng vào bên trong mộ nhưng Phêrô chẳng hiểu biết gì; trái lại, Gioan “đã thấy và ông đã tin”. Nói cách khác, Gioan đã nhận ra những dấu chỉ của mầu nhiệm Phục sinh trong ngôi mộ trống và ông tin rằng Chúa Giêsu đã sống lại.
Nhìn vào cuộc sống, mỗi người chúng ta cũng đang đứng trước một ngôi mộ trống là thế giới duy vật ngày nay, nhưng thử hỏi có bao nhiêu người trong chúng ta dám đối diện và đi vào trong đó như Phêrô và Gioan? Con người ngày nay không ngại tuyên bố rằng họ đã giết Chúa, đã loại Chúa ra khỏi cuộc sống. Lắm kẻ cũng đang cười ha hả vì nghĩ rằng Chúa không còn nữa. Và những người tin yêu Chúa cũng xót xa đi tìm, nhưng có lẽ nhiều người cũng chỉ biết ra mộ với hy vọng còn nhìn thấy xác Chúa. Là những tông đồ của Chúa, có lẽ nhiều người trong chúng ta cũng bán tín bán nghi như Phêrô hoặc cứng lòng tin như Tôma. Cũng có thể có người đang bỏ cuộc tính chuyện về quê làm ăn như hai môn đệ trên đường Emmau, vì sợ phải đối diện với ngôi mộ trống.
Đối diện với ngôi mộ trống và đi vào trong đó có nghĩa là chấp nhận sự thách thức của con người ngày nay đang muốn chúng ta phải chứng minh cho họ về sự hiện hữu của Thiên Chúa trong khi chúng ta chỉ có hai bàn tay trắng. Như các tông đồ ngày xưa, chúng ta cần phải khởi đầu từ ngôi mộ trống. Nói cách khác, mỗi người chúng ta phải là một dấu chỉ của mầu nhiệm Phục sinh trong ngôi mộ trống rỗng là thế giới vô thần duy vật ngày nay, để nhờ đó người ta có thể tin nhận Chúa đã sống lại.
Thế giới ngày nay không phải là vắng bóng Thiên Chúa, hay nói đúng hơn, là không thiếu những dấu chỉ nói lên sự hiện diện của Đấng Phục Sinh. Tuy nhiên, người ta vẫn không nhận ra được Ngài là vì họ không chịu tìm kiếm với con mắt trong sạch và ngay thẳng. Cũng có thể là vì các dấu chỉ của mầu nhiệm Phục sinh đã bám quá nhiều bụi bặm nên không còn rõ nét để người ta có thể nhận ra Chúa. Vì chưng, điều mà Gioan nhìn thấy khi vào trong mộ không phải là Chúa mà là các dấu chỉ của mầu nhiệm Phục sinh để rồi từ đó ông đã tin. Thân xác Chúa đã không còn ở trần gian để chúng ta giới thiệu với con người ngày nay, nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta không có Chúa. Do đó, công việc làm chứng đòi hỏi chúng ta phải dùng chính đời sống của mình như là dấu chỉ để người ta tin nhận Chúa.
Đây là một thách đố lớn lao cho mỗi người, vì nó đòi hỏi chúng ta phải bỏ đi những trang thần học cao siêu đầy triết lý nhưng không có Thần Khí, phải canh tân đời sống phụng vụ chỉ có hình thức, máy móc và sửa đổi đời sống Kitô hữu chỉ có cái vỏ bên ngoài để trở về với nếp sống khiêm nhu, tự hạ, quên mình, trở về với tâm hồn trong sạch, đơn sơ và nghèo khó nhưng bình an và thanh thoát.
Giàu sang về tiền bạc, phong phú về tài năng, và dư thừa về nhân đức cũng không thể sánh ví với sự trống rỗng của một tâm hồn đơn sơ, trong sạch và nghèo khó vì Nước Trời; vì chỉ có sự trống rỗng ấy mới chứa đựng nổi Nước Trời. Do đó, trống rỗng ở đây không có nghĩa là thiếu vắng mà là chính sự viên mãn vì có Chúa ở cùng. Có như vậy, cuộc sống chúng ta sẽ mãi là lời rao giảng sống động về Tin Mừng Phục Sinh mà Giáo hội long trọng công bố trong thánh lễ tối qua.
Xin Mẹ Maria là người môn đệ đầu tiên và trung thành nhất với sứ mạng chứng nhân của Tin Mừng Phục Sinh giúp chúng con biết lợi dụng mọi hoàn cảnh để canh tân cuộc sống nên hoàn hảo và xứng đáng với ơn gọi chứng nhân mà Chúa đã kêu mời.
Xin cầu chúc Anh chị em một mùa Phục Sinh thật tươi vui nhưng đầy tràn bình an và thánh thiện của Chúa Phục Sinh, để giữa những thăng trầm của cuộc sống, anh chị em vẫn luôn kiên trì và hăng say loan báo Tin Mừng Phục Sinh cho những người chung quanh. Amen.
LM. Thomas Nguyễn Tấn Bình, CMC