Chúa Nhật 3

Thường Niên

Năm C

 

Sống Lời Chúa

 “Hôm nay ứng nghiệm đoạn Kinh thánh mà tai các ngươi vừa nghe”

Nhiều lúc tai nghe nhưng trí không hiểu. Những người Do Thái đương thời với Chúa Giêsu đã không hiểu, cũng không nhận điều mà Chúa nói về chính Ngài khi tuyên bố Ngài đến để làm trọn điều mà Kinh Thánh đã viết và loan báo, đoạn Kinh Thánh mà Ngài vừa đọc cho họ nghe.

Cũng giống như câu chuyện của người vợ hay nói nhiều đi gặp bác si đã được khuyên: “Ông nhà cần sự thinh lặng và nghỉ ngơi. Đây là một ít thuốc ngủ.” Trong khi bỏ mấy viên thuốc vào ví, người đàn bà hỏi bác sĩ: “Thế khi nào thì tôi đưa cho chồng tôi uống?” Bác sĩ trả lời: “Thuốc đó là cho bà!”

Sau khi chịu phép rửa tại sông Jordan và sau đó chịu cám dỗ trong hoang địa, Chúa trở về quê cũ và hôm nay để chu toàn nhiệm vụ theo luật dạy, Chúa vào hội đường trong ngày Sa-bát. Trước sự ngạc nhiên của mọi người, thay vì đọc đoạn Kinh thánh đã được sửa soạn trước cho người đọc sách, Chúa đã tự chọn đoạn nói về Đấng Thiên Sai là chính Ngài trong sách của Tiên tri Isaiah: “Thánh Thần Chúa ngự trên tôi, xức dầu cho tôi và sai tôi đi rao giảng Tin Mừng cho người nghèo khó...” Chúa đọc từng chữ, ngừng lại một chút, đoạn công bố cho tất cả cử toạ biết là đoạn Kinh thánh nói về Ngài. Mọi người lúc đó mới biết ra là nói về Ngài và cũng về họ nữa, và đặc biệt ám chỉ những người lãnh đạo tinh thần. Nều nước Thiên Chúa ngự trị đang gần kề thì cũng đồng nghĩa việc lãnh đạo và cai trị do con người trần thế áp đặt cũng đang dần suy sụp. Chúa không chỉ nói đến canh tân đời sống tâm linh, mà còn nói tới việc cải tổ tình trạng xã hội, thái độ người tín hữu đối với tha nhân láng giềng, lòng thương đối với những người nghèo, người cô thế, goá bụa, vô gia cư v.v…trong cộng đồng nhân loại.

Những lời dạy dỗ có tính cách khuyến cáo của Chúa Giêsu vừa nói đánh động tâm hồn đám đông nhưng lại động chạm đến quyền lợi của giới lãnh đạo. Song song với lời nói, Chúa còn ra tay hành động chữa lành nhưng người tật bệnh cả thể xác và tâm linh nên không lạ gì Chúa tự biến mình là nạn nhân, là “một con người nguy hiểm” cho xã hội đang phẳng lặng nên giới lãnh đạo xúi giục dân chống lại Chúa. Và chúng ta đã biết việc gì đã xảy ra trong lịch sử.

Sau hơn 2000 năm nhìn lại, chúng ta cảm thấy an toàn khi tin tưởng vào Chúa Giêsu. Tuy nhiên, sự thách đố ban đầu đã xảy ra cho người Do Thái thời đó tại Nazareth vẫn còn tiếp diễn trước mắt chúng ta. Đó là nạn bất công, thiếu tinh thần bát phúc vẫn xảy ra hằng ngày trong xã hội. Năm thế kỷ trước Chúa Giêsu, các tiên tri Êza và Nêhêmia khi đọc Lời Chúa cho những dân lưu đày trở về, họ đã khóc, đã ăn năn thống hối và vui mừng vì Thiên Chúa đã tái lập sự liên hệ với họ. Hai mươi thế kỷ đã qua tính từ thời Chúa Giêsu công bố Tin Mừng tại Nazareth, chúng ta vẫn đang sống trong thách đố đó. Lời của Chúa đến với thế hệ chúng ta không khác gì với những người trong các thế hệ quá khứ.

Chúng ta những người tín hữu tị nạn, di dân đang sống thoải mái, tự do hơn những người đang sống dưới các chế độ bất công, bóc lột, chúng ta đã nghe gì, nghĩ gì và làm gì khi nghe Lời Chúa hôm nay? Chúa mời gọi tất cả chúng ta phải từ bỏ ích kỷ và cứng cỏi của lòng mình để sống yêu thương hơn, phải bỏ chính bản thân mình, bỏ cái tôi của mình, bỏ mặt mũi danh dự và những ước mơ dính bén đến của cải, sắc dục và tiền bạc của mình để cho vinh quang của Chúa mỗi ngày được rực sáng hơn. Chúng ta cầu cho nhau.

Phó Tế Phêrô Đặng Phi Hùng