Chúa Nhật 2

Thường Niên

Năm C

 

Chúa Giêsu Hóa Nước Thành Rượu

Trong đám tiệc của người Do-thái, rất cần rượu. Các ra-bi vẫn nói : "Không rượu thì không vui." Không phải vì mọi người nghiện rượu, nhưng bên Đông phương món rượu thật quan trọng. Sự thật, đối với họ say rượu là một điều xấu hổ, nên họ uống rượu pha hai phần rượu và ba phần nước lã. Lúc nào thiếu thức ăn, thức uống là có vấn đề, vì ở Đông phương tiếp khách là một nhiệm vụ thiêng liêng ; thiếu thức ăn, thức uống trong một tiệc cưới là điều xấu hổ, nhục nhã cho cả cô dâu lẫn chú rể. Vì thế Đức Ma-ri-a đã báo cho Chúa Giê-su biết sự việc. Và Chúa Giê-su đã bày tỏ quyền năng của Ngài để cứu gia đình mộc mạc này khỏi bị tổn thương nhục nhã.

Đức Ma-ri-a là người thân trong gia đình này, được mời tới dự tiệc cưới, khi thấy rượu đã hết, biết ngay chủ nhà sẽ rất bối rối, sẽ bị bẽ mặt, và các thực khách sẽ mất vui. Không kể đến địa vị làm mẹ, đến với Đức Giê-su mà cầu khẩn : "Họ hết rượu rồi." Làm mẹ, mà hạ mình cầu cứu con, không phải dễ lắm đâu. Đàng khác chưa biết ý Chúa ra sao, đường đột đưa ra một lời cầu như vậy mà không thăm dò trước có khi rước lấy tai họa. Thế nhưng đến nước này, nếu không kêu cầu Chúa thì còn biết trông cậy vào ai nữa !

Lời cầu nguyện của Đức Ma-ri-a bị thôi thúc vì hoàn cảnh mà Mẹ đảm trách lấy, là kiểu mẫu cho những lời cầu của chúng ta.

Vì chúng ta thấy lời cầu của Đức Ma-ri-a là lời cầu "Ý Cha thực hiện" vì Ngài chỉ nói : "Họ hết rượu rồi" chứ không thêm gì vào nữa ! Một lời cầu nguyện tốt là "trình lên Chúa các nhu cầu của mình" rồi để Ngài làm theo ý Ngài. Đức Ma-ri-a đã làm như thế ; còn phần chúng ta, ngoài việc trình nhu cầu lên Chúa, thường hay bày thêm cách này cách kia, đôi khi còn đòi Chúa phải làm theo ý của mình. Đức Ma-ri-a không ép Chúa, Ngài để Chúa tự do định liệu.

Lời cầu nguyện của Đức Ma-ri-a là lời cầu nguyện hạ mình : đây là lời cầu xin của bà mẹ đối với con. Nếu còn giữ thể diện thì không dễ gì một bà mẹ sẵn lòng hạ mình kêu cầu con ; đã thế lại còn nhận được một lời đáp ứng dường như cứng cỏi của Chúa Giê-su : "Thưa bà, chuyện đó can chi đến bà và con, giờ của con chưa đến." Thế nhưng, Đức Ma-ri-a đã từ bỏ mình trước rồi, chỉ nghĩ đến tình hình khẩn cấp chứ không nghĩ đế thể diện cá nhân. Lời cầu xin không kể đến thể diện mình quả là phép mầu nhiem để Chúa được vinh hiển.

Thấy nhà chủ hết rượu Đức Ma-ri-a trình lên Chúa nhu cầu, thì nhận được một lời đáp ứng không mấy tích cực : "Chuyện đó can chi đến bà và con, giờ của con chưa đến." Làm thân bà mẹ mà phải hạ mình xin con đã là khó, nay lại nhận được một câu trả lời như thế, rất dễ nản lòng, mất hết cậy trông. Đức Ma-ri-a không thế, Ngài vẫn bình tĩnh bảo những người giúp việc Đức Giê-su bảo gì cứ làm theo đó. Tại sao Đức Ma-ri-a biết Chúa sẽ ra lệnh cho các kẻ giúp việc ? Đó chỉ do bà tin. Bà chẳng vì cảm xúc mà nghi ngờ điều mình xin, nhưng lấy đức tin mà nắm lấy lời hứa của việc cầu nguyện : "Cứ xin thì sẽ được." Chính vì đức tin mà Ma-ri-a dặn bảo các người giúp việc phải tuân theo lệnh Chúa.

Trình bày nhu cầu xong, phải tin vào lời hứa của Chúa mà chắc chắn mình đước nhận lời. Thiếu đức tin thì không bao giờ thấy vinh hiển của Chúa. Các vĩ nhân trong lịch sử thánh đều là những anh hùng đức tin : bởi đức tin, nước Biển Đỏ rẽ đôi, bởi đức tin có thể qua sông Gio-đan, bởi đức tin có thể đánh lui toán quân của ngoại bang, bởi đức tin có thể khiến thành Giê-ri-cô sụp đổ, khiến người mù được sáng, què được đi, kẻ phong cui được sạch, người chết rồi cũng được sống lại. Có việc nào không bởi đức tin mà tỏ bày vinh quang của Chúa đâu. Thế nên, Chúa từng phán với Mát-ta rằng : "Ta đã chẳng nói với con rằng nếu con tin con sẽ xem thấy vinh quang của Thiên Chúa." Giả như lúc này Đức Ma-ri-a không dặn bảo những người giúp việc sẵn sàng làm theo lệnh Chúa thì Chúa cũng chẳng bảo họ làm gì nữa, mà dầu có bảo họ cũng chẳng nghe theo. Thế thì đã không có phép lạ nước hóa ra rượu… nhưng vì đức tin của Đức Ma-ri-a quá lớn, nên phép lạ đã xảy ra.

Sở dĩ chúng ta không được thấy vinh hiển Chúa trong đời sống, không phải vì chúng ta không cầu xin, nhưng vì cầu xin trong sự không tin. Hãy bắt chước Đức Ma-ri-a, nghĩa là phải lấy đức tin mà nhận điều mình cầu xin dầu hoàn cảnh là thập phần khó khăn, cảm giác thập phần lạt lẽo, nhưng phải làm xong những điều phải làm như Đức Ma-ri-a đã từng làm thì Chúa sẽ phải giữ lời Ngài đã hứa mà ban ơn cho ta để tỏ vinh quang Ngài.

Với lòng đầy tin tưởng, Đức Ma-ri-a nói gì : "Người bảo gì cứ làm theo đó." Phải ghi chặt vào lòng câu nói đó. Vì đó là việc buộc phải làm về phương diện loài người. Nếu ta không chịu vâng phục mà làm theo, vinh quang của Chúa có thể bị cản trở vì bất tuân của loài người.

Trong tiệc cưới, các gia nhân đang bận rộn, vậy mà Chúa bảo họ phải đổ đầy nước vào sáu cái chum đá, thế mà họ vâng lệnh "đổ đầy tới miệng". Rồi tiếp theo lệnh thứ hai : "Bây giờ hãy múc đưa cho người quản tiệc. Họ liền đem cho ông." Chữ 'liền' ở đây rất ý nghĩa, đây chính là thái độ tỏ rõ vinh quang Chúa. Có gì buộc mà họ phải vâng lời Ngài, Ngài đâu có phải là chủ của họ, họ đang bận rộn, gặp lúc thiếu rượu lại còn quýnh lên ; lại nữa lời bảo của Chúa chẳng hợp lẽ chút nào : đổ nước vào chum đá đã là phiền hà, lại còn múc đem cho người quản tiệc để làm gì ? Bảo làm thế, để làm gì trong tình thế khó khăn này ? Thế nhưng gia nhân đã vâng theo không hề phản kháng cằu nhằu, Chúa bảo làm gì họ làm thế. Họ đem lại cho Chúa cơ hội hoàn toàn tự do để bày tỏ quyền năng là biến nước thành rượu. Nếu người ta không chịu vâng phục mà đổ nước vào rồi lại múc nước ra, hay tuy là vâng theo, nhưng không trọn vẹn, chỉ để lưng chừng, thì thế nào cũng giảm bớt hay làm bế tắc vinh hiển của Chúa. Thế mới biết vâng lời không cần lý do mới khó làm sao ! Nhưng vâng phục không cần lý do quả thực là điều kiện duy nhất của những ai giúp việc Chúa !

Đến với Chúa, chúng ta chỉ có sự cầu xin thì không đủ, cần phải có đức tin nữa ; chỉ có đức tin cũng chưa đủ, còn phải có sự vâng phục nữa. Chắc có nhiều người nói mình đã có đức tin rồi, nhưng thử hỏi thật lòng mình đã có vâng phục hoàn toàn chưa. Chúa bảo bạn làm điều gì cứ làm ngay điều đó, đừng nhìn xem hoàn cảnh, đừng đòi lý do, "cứ làm theo đi" một người đi theo Chúa, quả có nhiều bài phải học, mà bài khó học hơn hết là vâng phục, có thể nói rằng hễ ai tiến bộ trong sự vâng phục là có tiến bộ trong đời thuộc linh. Vâng phục là đem chủ quyền của mình mà nhường cho Chúa, để Chúa cai trị, khi nào người môn đệ hoàn toàn vâng phục Chúa, Chúa mới hoàn toàn làm chủ người môn đệ. Phải biết chắc rằng bạn có vâng phục Chúa, Chúa mới vâng phục bạn (nghe lời bạn cầu xin).

Nguyện xin Chúa và Mẹ chúc lành cho quý ông bà và anh chị em.

 LM. Gregory Trần Vi, CMC