Chúa Nhật

Lễ Lá
Năm B

 

Thánh Giá, “sự khờ dại” hay nguồn ơn cứu rỗi con người? 
 

Chương mở đầu của cuốn Sách đầu tiên trong Kinh thánh: sách Sáng Thế Ký, TC tạo dựng nên vườn địa đàng cho thuỷ tổ loài người, ông Adam và bà Evà, an hưởng hạnh phúc trường sinh. “TC khiến từ đất mọc lên đủ mọi thứ cây trông thì đẹp, ăn thì ngon trong đó có một cây được gọi là cây trường sinh ở ngay giữa vườn. Trong vườn lại còn có một cây nữa mà ai ai hầu như cũng biết đến, đó là cây biết lành biết dữ với những trái “nhìn cũng đẹp, ăn cũng ngon” như các cây khác, nhưng lại là cây mà TC cấm!” TC cho phép Adam và Eva ăn tất cả, nhưng cấm ăn trái từ cây biết lành biết dữ vì Ngài biết điều gì tốt và điều gì xấu cho con người.

Satan hiện hình con rắn cám dỗ bà Evà bằng cách hé mở một phần của sự thật, đại ý: “Bà đừng bận tâm, TC cấm ông bà ăn trái của cây biết lành biết dữ là vì TC sợ ông bà sẽ bằng Chúa.” Ma quỉ biết trước nếu nó hoàn toàn nói dối thì con người đời nào nghe theo. Cho nên khi nói “sau khi bà ăn trái cây ngon ngọt nầy bà sẽ bằng Chúa,” nó đã nói đúng một phần. Vì quả thực sau khi Adam-Evà ăn xong “trái cấm” tức khắc ông bà nhận ra sự thiện, điều ác. Trước đây ông bà vâng lời Chúa, Đấng chỉ dạy ông bà biết điều thiện, tránh điều ác thì hạnh phúc, cho dù “trần truồng mà chẳng hổ ngươi,” bây giờ ông bà tự cho mình là Chúa, tự mình quyết định mọi việc thiện ác nên tai hoạ đã kéo tới! Xấu hổ nên lấy lá che thân. (Quả thật, mỗi khi chúng ta phạm tội cho dù nặng nhẹ, là mỗi lần chúng ta một phần nào cho rằng mình là Chúa, quyết định mọi sự!) Hậu quả hay hình phạt sau khi phạm tội Adam-Evà không thể vươn tay ra hái trái cây trường sinh giữa vườn để có thể sống được nữa. Thánh kinh chép: “Thiên Thần Chúa dùng gươm sắc canh giữ cây trường sinh trong vườn cẩn mật và đuổi ông bà ra khỏi vườn địa đàng.” (STK. 3:24)

Tình cảnh của hai người sau khi phạm tội thật bi đát, đau thương! Tuy nhiên, TC hứa một ngày nào đó sẽ cho con người lại cây trường sinh. Sách Tiên tri Ezekiel trong chương 47 kể lại việc Ông được nhìn thấy một thị kiến quang cảnh thành Jerusalem khi Đấng Thiên Sai đến: “...một đền thờ tráng lệ, hùng vĩ sẽ được tái lập (đền thờ mà vua Salomon xây), bên phải đền thờ, về phía đông, có một con sông mang theo dòng nước của sự sống, nước nầy chảy qua ngưỡng cửa của đền thờ và nước ấy chảy đến những đâu thì có sinh vật đến đó, trong đó có cả cây có trái trường sinh!....” Tiên Tri Êzekiel thực sự thấy gì? Ông thực sư thấy vườn địa đàng được tái thiết. Đây là sự tiên báo của ngày Thứ Sáu Tuần Thánh. Đền thờ được tái thiết! PÂ Thánh Gioan viết rõ: “Phá đền thờ nầy đi, Ta sẽ xây lại trong ba ngày” Khi nói điều đó, Chúa Giêsu có ý nói về đền thờ thân xác Ngài.” Khi Chúa Giêsu bị treo trên Thánh giá, nước và máu chảy ra từ cạnh nương long bên phải Ngài trở thành Ân sủng của các Bí Tích trong Hội Thánh, chảy dài đến tận cùng trái đất qua thời gian và lịch sử nhân loại. Thánh Phêrô trong Tông Đồ Công Vụ tuyên bố: “Chúa bị treo trên cây.” T. Phaolô cũng nhiều lần nhắc đến danh từ “cây” nầy. Thánh Giá là Cây của Sự Sống. Sự tiên báo của TT Êzêkiel đã được thực hiện vào ngày Thứ Sáu Tuần Thánh.

Chương cuối cùng của cuốn Sách cuối cùng trong Bộ Kinh thánh, sách Khải Huyền, cũng lại nói đến cây sự sống. Tác giả Gioan thuật rõ: “Tôi thấy Jerusalem nhưng không thấy đền thờ đâu hết, mà tôi thấy Con Chiên chính là đền thờ. Bên phải Con Chiên, tôi lại thấy dòng nước chảy mãi và chạm đến tất cả mọi công dân của thành thánh (ý nói Giáo hội). Rồi tôi nghe thấy tiếng phán: ‘Hoàn tất! Ta là Alpha và Omega, Khởi nguyên và Tận cùng. Ta đã ban cho tất cả một cách nhưng không.’” …..Và bộ Kinh Thánh kết thúc.

Ân sủng từ Thánh Giá Chúa Kitô, cây trường sinh bất tử tuôn trào qua muôn thế hệ, vượt thời gian, không gian, và lịch sử, đến trên toàn thể nhân loại mọi nơi mọi lúc. Nhờ vào quyền năng của Chúa trên Thánh giá, chúng ta được chung hưởng sự sống đời đời do của lễ hy tế đồi Can-vê. Người Công Gíao chúng ta có thể trở nên “khờ dại, yếu đuối” giữa thế gian nhưng không sợ hãi khi tuyên xưng Chúa Kitô đóng đinh là Chúa. Nhờ sức mạnh TG Chúa, chúng ta trở về với vai trò môn đệ trung thành của Chúa để mỗi ngày một trở nên giống Chúa hơn, biết “huỷ bỏ và tự hạ mình để phục vụ” anh chị em đồng loại như Chúa Giêsu đã làm. (Phil. 2:6-11)

Phó Tế Phêrô Đặng Phi Hùng