Chúa Nhật 1

Mùa Vọng

Năm A

 

HÃY TỈNH THỨC

Hôm nay, Giáo Hội bước vào Mùa Vọng. Vọng là chờ,  là mong. Nhưng chúng ta chờ mong điều gì? Phải chăng là mong chờ Lễ Giáng sinh? Thưa không, chúng ta không mong chờ một lễ vui, mà mong chờ chính Chúa sẽ đến với chúng ta. Khi Ngài đến, Ngài sẽ mang cho chúng ta bình an; hạnh phúc. Tuy nhiên chúng ta hãy nhớ rằng những ơn lành ấy chỉ đến với những ai đã chuẩn bị lòng mình sẵn sàng.

Vậy kể từ hôm nay, mỗi người chúng ta hãy tích cực chuẩn bị tâm hồn, vì ơn cứu độ của Chúa đã đến gần:

-  Một năm phụng vụ đã trôi qua, hôm nay bắt đầu một năm phụng vụ mới. Phải chăng trong năm phụng vụ vừa qua chúng ta đã có phần thờ ơ, ươn lười, nhiều lầm lỗi?

-  Xã hội ngày nay đầy dẫy sự xấu. Phải chăng chúng ta cũng có phần tạo nên tình trạng ấy?

-  Chúng ta cũng mong rằng thế giới sẽ tốt hơn, con người sẽ thương yêu nhau hơn. Nhưng chúng ta có làm gì cho tương lai ấy mau đến không? 

Bài đọc I (Is 2,-  5):

Vào hậu bán thế kỷ VIII trước Công nguyên, vương quốc Giuđa khá thịnh vượng về mặt vật chất, nhưng lại rất suy đồi về mặt đạo đức. Trước tình trạng ấy, ngôn sứ Isaia một mặt thẳng thắn vạch tội dân và kêu gọi họ ăn năn sám hối, mặt khác loan báo rằng nếu dân trở lại thì Thiên Chúa sẽ ban cho họ một tương lai tốt đẹp.

Tương lai ấy được Isaia diễn tả bằng những hình ảnh thú vị:

-   Đó sẽ là thời dân Thiên Chúa được tôn vinh: "Núi Nhà Chúa sẽ được xây trên đỉnh các núi". Mà dân Thiên Chúa được tôn vinh cũng có nghĩa là Thiên Chúa được tôn vinh, vì chính nhờ đức tin của họ mà các dân tộc trên mặt đất sẽ biết tới Chúa và tôn thờ Ngài: Nhiều dân tộc sẽ đến và nói rằng: Hãy đến, chúng ta hãy lên núi Chúa và lên nhà của Giacóp.

Khi mọi người đã biết tôn thờ Chúa thì đó cũng sẽ là một thời thái bình: Người ta sẽ lấy gươm mà rèn nên lưỡi cày, lấy giáo rèn nên lưỡi liềm. Nước này không còn tuốt gươm ra đánh nước kia nữa.

2. Đáp ca. (Tv 2) 

Tâm tình đầy lạc quan hy vọng của Isaia được diễn tả qua Tv 2: "Ôi tôi sung sướng biết bao khi nghe nói: Chúng ta sẽ về nhà Chúa"

3. Bài Tin Mừng (Mt 24,37-  44)

Đức Giêsu cho biết Ngày tốt đẹp ấy sắp đến. Nhưng Ngài đặc biệt lưu ý ba điều: 

a/ Ngày ấy sẽ đến một cách không ai ngờ cũng như chuyện Hồng thuỷ thời Nôe: thiên hạ cứ mải mê với những chuyện thế tục "Người ta ăn uống, dựng vợ gả chồng, mãi đến chính ngày ông Nôe vào tàu mà người ta cũng không ngờ". 

b/ Trong Ngày ấy, số phận loài người sẽ phân thành hai hạng khác nhau: có người sẽ được đem đi (được tiếp nhận), nghĩa là được nhận vào hưởng tương lai hạnh phúc với Chúa, nhưng có người sẽ bị bỏ lại, nghĩa là không được hưởng hạnh phúc ấy (Chú ý: một số bản Việt ngữ đã dịch ngược nghĩa là "bị đem đi" và "được để lại").

c/ Được tiếp nhận hay bị bỏ rơi là do người ta có chuẩn bị sẵn sàng hay không. Vì thế Đức Giêsu kết luận: "Vậy các con phải sẵn sàng".

4. Bài đọc II (Rm 3, -  4)

Thánh Phaolô nói rằng Ngày tươi sáng đó rất gần rồi: Giờ đây phần rỗi của chúng ta gần đến... Đêm sắp tàn, ngày gần đến". Và Ngài giải thích thế nào là tỉnh thức sẵn sàng:  

a/ Trước hết, tỉnh thức sẵn sàng là "từ bỏ, những việc làm đen tối và cầm lấy vũ khí của sự sáng để chiến đấu", Nghĩa là phải tích cực chiến đấu để loại trừ sự dữ và cổ vũ cho sự thiện.

b/ Kế đó, tỉnh thức sẵn sàng là thay đổi cách sống: Hãy bỏ nếp sống cũ theo xác thịt, thể hiện trong việc ăn uống, say sưa, chơi bời dâm đãng, tranh chấp ganh tị, lo lắng thỏa mãn những dục vọng xác thịt; thay vào đó bằng môt cuộc sống mới theo gương Đức Giêsu Kitô.

Trong câu chuyện tựa đề "Đồng vọng ngược chiều" của Lã tế Sanh có kể: Một bà lão mù ăn xin và một bé gái mù cũng ăn xin.

Bên một đống rác, có một bà lão van nài xin khách qua đường bố thí. Nhưng không có hồi âm nào ngoài ra tiếng vo ve của những con nhặng xanh!... Và bà vẫn tiếp tục van xin... van xin....

Trong khi đó tại một gốc cây, một bé gái ăn xin mù đang nằm ngủ, bộ ngực gầy rồi ra, gối đầu trên cái túi vải cũ rách, trong bụng chưa có hột cơm. Nó hy vọng giấc ngủ xua tan cái đói của nó. Từ sáng tới  giờ nó chỉ xin được tờ 200 mất gốc!... 

Bỗng nó giật thót người, có bàn chân ai đạp phải nó. Đang lúc đói nó gầm lên:.

- Mù à! Người ta nằm thế mà còn dẫm lên.

Bà lão mù van vỉ:

- Bà mù. Bà mù thật cháu à. Bà trót lỡ. Cho bà xin...

- Cháu xin lỗi bà. Cháu không ngờ...

Và nó lấy ra tờ 200 mất gốc nói:

- Bà ơi! Cháu biếu bà.

Nó vừa nói vừa chìa tờ 200 ra.

Nhưng bà lão không nghe, tiếp tục đi van xin, trong khi cô gái cứ cầm tờ giấy bạc chờ bà...

Mùa Vọng là mùa chờ đợi và tỉnh thức. Sự chờ đợi của mùa Vọng xoay quanh ba biến cố: Chúa Giêsu đã đến, đang đến và sẽ đến trong ngày tận thế. Người tín hữu Kitô luôn tỉnh thức chờ đợi Người, vì Người đến thình lình, vào ngày chúng ta không ngờ, vào giờ chúng ta không biết. Đợi chờ và tỉnh thức chính là luôn sẵn sàng đón nhận Người trong từng con người, nhất là những người cùng khổ, bất hạnh, lầm than.